Đề xuất nâng mức xác định tài sản cố định thủy lợi lên 30 triệu đồng
Đề xuất nâng mức xác định tài sản cố định thủy lợi lên 30 triệu đồng
![]() |
| Thông tư mới được xây dựng nhằm bảo đảm đồng bộ với Dự thảo Nghị định mới về quản lý, sử dụng và khai thác tài sản kết cấu hạ tầng thủy lợi. |
Nâng tiêu chuẩn xác định tài sản cố định lên 30 triệu đồng
Tại Mục 1 (Điều 4, 5), Dự thảo quy định tiêu chuẩn xác định tài sản kết cấu hạ tầng thủy lợi là tài sản cố định. Theo đó, tài sản phải có thời gian sử dụng từ 1 năm trở lên và nguyên giá từ 30 triệu đồng trở lên.
So với Thông tư số 24/2025/TT-BTC, mức nguyên giá được nâng từ 10 triệu đồng lên 30 triệu đồng nhằm phù hợp với đặc thù tài sản hạ tầng thủy lợi và bảo đảm đồng bộ với tiêu chuẩn xác định tài sản kết cấu hạ tầng giao thông trong các thông tư chuyên ngành khác của Bộ Tài chính.
Dự thảo cũng quy định rõ nguyên tắc quản lý tài sản: Tài sản phải được quản lý chặt chẽ cả về hiện vật và giá trị theo pháp luật về quản lý, sử dụng tài sản công; cơ quan, đơn vị quản lý có trách nhiệm ghi sổ kế toán đầy đủ toàn bộ tài sản hiện có.
Đồng thời, làm rõ nguyên tắc tính hao mòn trong một số trường hợp đặc thù như: tài sản chưa tính đủ hao mòn nhưng không còn nhu cầu sử dụng; đã tính đủ hao mòn nhưng vẫn sử dụng; tài sản cho thuê, chuyển nhượng có thời hạn quyền khai thác; hoặc sử dụng một phần tài sản để khai thác hỗn hợp. So với quy định trước đây, dự thảo bổ sung nguyên tắc quản lý trong trường hợp khai thác hỗn hợp và hoàn thiện trách nhiệm báo cáo, tổng kiểm kê tài sản.
Về xác định nguyên giá (Điều 6), Dự thảo quy định cụ thể theo từng trường hợp: tài sản hình thành từ mua sắm; tài sản đầu tư xây dựng; tài sản được giao, điều chuyển, tiếp nhận; tài sản phát hiện thừa khi kiểm kê; tài sản tiếp nhận lại sau khi hết thời hạn chuyển nhượng quyền khai thác.
Đối với tài sản đầu tư xây dựng, nguyên giá được xác định theo giá trị quyết toán được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt. Trường hợp chưa có quyết toán, dự án gồm nhiều hạng mục, hoặc phải điều chỉnh giá trị theo kết luận thanh tra, kiểm toán… đều được hướng dẫn xử lý cụ thể.
So với quy định hiện hành, dự thảo bổ sung quy định về nguyên giá tạm tính để ghi sổ kế toán; yêu cầu loại trừ giá trị tài sản không thuộc hạ tầng thủy lợi khi xác định nguyên giá; đồng thời bỏ quy định về sử dụng “giá công trình mẫu” do không còn phù hợp thực tiễn.
Về thay đổi nguyên giá (Điều 7, 8), khi phát sinh điều chỉnh, đơn vị quản lý phải lập biên bản nêu rõ lý do, xác định lại nguyên giá làm căn cứ tính hao mòn và điều chỉnh sổ kế toán. Dự thảo cũng bổ sung trách nhiệm của chủ đầu tư trong bàn giao hồ sơ, quyết toán kịp thời; quy định rõ việc thuê doanh nghiệp thẩm định giá khi đánh giá lại tài sản phải tuân thủ pháp luật về giá.
Tăng phân cấp cho địa phương trong quyết định thời gian và tỷ lệ hao mòn
Điều 9 quy định nguyên tắc tính hao mòn, trích khấu hao. Tài sản phải được tính hao mòn hằng năm, thực hiện một lần vào tháng 12 trước khi khóa sổ kế toán. Dự thảo bổ sung quy định về thời điểm tính hao mòn đối với tài sản tiếp nhận trong năm.
Điều 10 quy định danh mục tài sản, thời gian và tỷ lệ hao mòn. Bên cạnh kế thừa quy định hiện hành, dự thảo bổ sung hướng dẫn xác định lại thời gian hao mòn trong các trường hợp thay đổi nguyên giá, nâng cấp mở rộng, tài sản hư hỏng do thiên tai hoặc điều chỉnh giá trị theo kết luận của cơ quan có thẩm quyền.
Đáng chú ý, thẩm quyền quyết định hoặc phân cấp quyết định thời gian và tỷ lệ hao mòn được chuyển từ Ủy ban nhân dân cấp tỉnh sang Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh. Việc điều chỉnh này nhằm đẩy mạnh phân cấp, tăng tính chủ động cho địa phương trong theo dõi, kế toán tài sản, tránh tình trạng phải chờ quyết định tập thể gây chậm trễ. Đồng thời, dự thảo bỏ quy định về thẩm quyền của Bộ Nông nghiệp và Môi trường do không còn thuộc phạm vi điều chỉnh của Thông tư.
Điều 11 quy định phương pháp tính hao mòn, bao gồm cách xác định mức hao mòn hằng năm, năm cuối cùng và hao mòn lũy kế; đồng thời bổ sung hướng dẫn đối với tài sản điều chuyển nhưng chưa ghi sổ hoặc có sự chênh lệch về thời điểm bàn giao.
Điều 12 quy định công thức xác định giá trị còn lại của tài sản; trường hợp tài sản được đánh giá lại thì giá trị còn lại được xác định theo kết quả đánh giá lại.
Theo Bộ Tài chính, việc sửa đổi, bổ sung Chương III nhằm bảo đảm đồng bộ với dự thảo nghị định mới về quản lý, sử dụng và khai thác tài sản kết cấu hạ tầng thủy lợi; phù hợp với quy định pháp luật về quản lý tài sản công và đặc thù của tài sản thủy lợi.
Dự thảo được xây dựng theo hướng tăng cường phân cấp, minh bạch, rõ trách nhiệm của cơ quan, đơn vị quản lý; đồng thời bảo đảm quản lý chặt chẽ, sử dụng hiệu quả nguồn lực tài sản công, đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế – xã hội trong giai đoạn mới.








